“Việt Nam quê hương ta” Tác giả: Nguyễn Đình Thi
Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn (dập dờn)
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn
Đất nghèo nuôi những anh hùng
Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
Đạp quân thù xuống đất đen
Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa
Việt Nam đất nắng chan hòa
Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh
Mắt đen cô gái long lanh
Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung.
Đất trăm nghề của trăm vùng
Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem
Tay người như có phép tiên
Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ
Nước bâng khuâng những chuyến đò
Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi
Đói nghèo nên phải chia ly
Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường.
Ta đi ta nhớ núi rừng
Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ
Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô
Bữa cơm rau muống quả cà giòn tan./.
Cao nguyên đá Đồng Văn Hà Giang
Cột cờ Lũng Cú


Đèo Mã Phì Lèng





Sông Nho Quế

Ruộng bậc thang Mù Cang Chải Yên Bái



Sa Pa mờ sương

Tây Bắc nơi góc trời



Hạ Long di sản Thiên nhiên Thế giới



Hà Nội mùa thu





Tam Cốc Ninh Bình






Phong Nha Kẻ Bàng





Cố đô Huế




Sơn Trà Đà Nẵng





Phố cổ Hội An





Thánh địa Mỹ Sơn





Ghành đá dĩa Phú Yên

Biển Điệp Sơn Vạn Ninh Khánh Hòa
Phố biển Nha Trang





Ninh Thuận đầy nắng và gió





Cát trắng Bình Thuận





Biển Vũng Tàu



